Truyện Chiếm Đoạt Ánh Sáng

Ra mắt gia đình



Chương 6: Ra mắt gia đình

Lòng bàn tay tôi truyền đến hơi ấm từ hơi thở của Hoắc Từ, có chút nhột nhột. Tôi mềm lòng lại, giống như đang dỗ dành một chú chó lớn vừa bị tổn thương lòng tự trọng, giọng điệu vô cùng dịu dàng:

“Không sao đâu, chuyện cũ qua rồi thì cứ để nó qua đi. Dù trước đây anh từng trải qua chuyện gì, hay đã đi con đường gập ghềnh nào, em cũng không để ý.”

Tôi nhón chân lên, nhẹ nhàng chạm trán mình vào trán anh, từng chữ đều cực kỳ nghiêm túc:

“Điều quan trọng là từ bây giờ, em sẽ ở bên anh. Chúng ta cùng sống một cuộc đời mới.”

Hoắc Từ nhìn tôi, đáy mắt như có vô số cảm xúc phức tạp đang cuộn trào. Anh siết chặt vòng tay, ôm tôi chặt đến mức như muốn nhét tôi vào túi áo để mang đi luôn. Một lúc sau, anh mới khàn giọng nói:

“Chưa từng có ai khác.”

“Hả?” Tôi ngơ ngác.

“Tôi chưa từng đi theo ai cả.”

Tôi ngẩn người. Hoắc Từ cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng đến mức tôi không dám nhìn thẳng:

“Vừa gặp em… là đã bị em giữ lại luôn rồi.”

“…” Không hiểu sao câu nói này nghe còn đáng ngờ hơn nữa!

Mặt tôi lập tức nóng ran lên, vội vàng đưa tay bịt miệng anh lại: “Được rồi được rồi, không cần giải thích chi tiết như vậy!”

Hoắc Từ bật cười bấu lấy cổ tay tôi, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười nồng đậm: “Sao lại không cho nói? Em hiểu lầm tôi lâu như vậy, tôi còn chưa kịp kêu oan mà.”

Tôi càng nghe càng thấy xấu hổ, chỉ muốn đào cái hố rồi chui xuống cho xong. Cuối cùng, Hoắc Từ cúi đầu tựa lên vai tôi, khẽ cười bất lực:

“Thôi bỏ đi, dù sao kết quả thế này cũng tốt.” Anh ôm tôi, giọng đầy mãn nguyện: “Triệu Nghi Y, may mà em chịu nhận trách nhiệm với tôi.”

Nghe câu đó, tôi suýt nữa thì bị sặc nước bọt. Không biết rốt cuộc ai mới là người nên nói câu này nữa đây!

Ngày Hoắc Từ tới đón tôi về nhà ra mắt bố mẹ, tôi đứng dưới sảnh chung cư nhìn chiếc xe trước mặt mà ngẩn cả người. Chiếc xe đen bóng loáng, sang trọng đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy ví tiền mình đau nhói.

Còn Hoắc Từ thì đang lười biếng dựa bên cạnh sườn xe. Bộ vest được cắt may thủ công vừa vặn, vai rộng chân dài, đứng sương sương ở đó thôi đã giống hệt người mẫu đang chụp ảnh quảng cáo.

Tôi đi một vòng quanh xe, càng nhìn càng thấy không đúng: “Chiếc xe này…”

“Thuê đấy.” Hoắc Từ trả lời cực nhanh, nhanh đến mức giống như đã chuẩn bị sẵn kịch bản từ trước.

Anh lịch lãm mở cửa xe cho tôi, rất tự nhiên đưa tay che phía trên thành cửa:

“Dù sao cũng là lần đầu gặp phụ huynh, không thể để bác trai bác gái nghĩ người em chọn quá nghèo được.”

Tôi nhìn chiếc xe, lại nhìn Hoắc Từ, trong đầu âm thầm làm một phép tính: Số tiền “phí bao nuôi” tôi chuyển cho anh suốt thời gian qua… chắc còn chưa đủ cho anh tiền đổ xăng chiếc xe này nữa.

“Em thấy chiếc xe này quen quen.” Tôi vừa thắt dây an toàn vừa lẩm bẩm: “Hình như em từng nghe nói thái tử gia nhà họ Hoắc ở Kinh Thành cũng có một chiếc tương tự.”

Đúng lúc gặp đèn đỏ, Hoắc Từ từ từ đạp phanh. Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt có chút kỳ lạ:

“Nghi Y.”

“Hửm?”

“Nếu… ý tôi là nếu thôi nhé. Nếu tôi thật sự là người của nhà họ Hoắc đó… em còn thích tôi không?”

Tôi trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: “Không.”

Hoắc Từ khựng lại: “Tại sao?”

Tôi khoanh tay, chậc lưỡi: “Nghe thôi đã thấy phiền phức rồi. Mấy gia tộc hào môn thế gia toàn drama nhiều hơn phim truyền hình dài tập.” Nghĩ tới Thẩm Duật Hành, tôi còn bổ sung thêm: “Với lại mấy tên cậu ấm ở đó tính tình kỳ quặc lắm. Nếu anh là người nhà họ Hoắc thật, chắc em thấy anh từ xa là đi đường vòng né gấp rồi.”

Hoắc Từ im lặng, rất lâu sau cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ tăng tốc xe thêm một chút. Tôi quay sang nhìn anh. Ơ? Sao tự nhiên trông mặt anh có vẻ buồn buồn, tủi thân thế kia?

Tôi chọc chọc vào cánh tay săn chắc của anh: “Này, anh nghĩ gì thế?”

Hoắc Từ nhìn thẳng phía trước, yết hầu khẽ khàng chuyển động: “Không có gì. Dù sao cũng có vài chuyện… đợi cưới xong tôi sẽ kể cho em nghe.”

Tôi nhìn đống quà cáp chất đầy ở hàng ghế sau, hộp nào hộp nấy đều toát ra mùi tiền, không cần mở cũng biết giá trị xa xỉ. Lòng tôi lập tức thắt lại:

“Hoắc Từ, anh mua nhiều thứ thế này…” Tôi nhìn anh đầy nghi ngờ: “Không phải lại đi kiếm tiền liều mạng bằng con đường không chính đáng đấy chứ?”

Hoắc Từ suýt thì sặc nước bọt. Anh đưa tay nắm lấy tay tôi, thuận tiện bóp nhẹ một cái như trấn an:

“Không có. Đã nói rồi, tôi là người rất có đạo đức nghề nghiệp. Từ ngày theo em, tôi chỉ trung thành với một khách hàng duy nhất.”

Tôi trợn mắt nhìn anh. Người đàn ông này đúng là càng ngày càng mặt dày mà!

Bố mẹ tôi quả nhiên vẫn nhớ rất rõ Hoắc Từ. Ngược lại, tôi mới là người căng thẳng nhất trong cái nhà này.

Trên đường đi, tôi đã chuẩn bị sẵn cả đống lời giải thích để nói đỡ cho anh: Nào là gia cảnh anh hiện tại hơi khó khăn, nào là anh rất chăm chỉ cầu tiến, nào là anh từng giúp đỡ tôi lúc gặp rắc rối, rồi thì hai đứa vô tình gặp lại rồi nảy sinh tình cảm… Tóm lại, tôi đã chuẩn bị một kịch bản hoàn chỉnh, chỉ chờ về tới nhà là bắt đầu diễn sâu.

Hoắc Từ đứng bên cạnh, khoanh tay ung dung nghe tôi bịa chuyện từ đầu đến cuối trước mặt bố mẹ. Anh chẳng hề có ý định vạch trần, ngược lại còn cụp mắt nhìn tôi, khóe môi nhếch lên đầy chiều chuộng. Ánh mắt anh như đang cười cợt: “Em cứ nói tiếp đi, để anh xem hôm nay em còn bịa được tới đâu.”

Tôi chột dạ quay đi chỗ khác, may mà bố mẹ không để ý. Nhưng bố tôi rõ ràng không dễ bị qua mặt như vậy. Ông nhìn chiếc xe sang đỗ ngoài sân, lại nhìn đống quà chất đầy trên bàn — món nào món nấy đều toát ra mùi tiền, nhìn kiểu gì cũng không giống mức chi tiêu của một người đang phải chật vật vật lộn kiếm sống.

Cuối cùng, bố tôi đặt tách trà xuống, trầm giọng: “Tiểu Hoắc, phiền cháu vào thư phòng với bác một lát.”

Tim tôi lập tức nhảy dựng lên. Báo động đỏ! Bố vợ triệu tập riêng, tình huống cấp S! Tôi lập tức bước lên chắn trước mặt Hoắc Từ: “Bố!”

Hoắc Từ bật cười, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, ngón tay khẽ vuốt lòng bàn tay tôi một cái như trấn an: “Không sao, đợi anh.” Nói xong, anh còn tiện tay xoa đầu tôi một cái rồi bình thản đi theo bố vào thư phòng.

Cánh cửa vừa đóng lại, đầu óc tôi đã chạy được tám trăm kịch bản phim truyền hình, kiểu như: “Bác cho cậu năm tỷ, hãy rời xa con gái tôi”, hoặc là cảnh bố tôi rút hẳn séc ra ký. Tôi ngồi ngoài phòng khách mà như ngồi trên đống lửa. Mẹ nhìn tôi đi tới đi lui, cuối cùng chịu hết nổi đành lên tiếng: “Con ngồi xuống được không? Con đi thêm mấy vòng nữa là mòn cả sàn nhà mẹ rồi.”

May mà cuộc nói chuyện không kéo dài quá lâu. Khoảng hơn hai mươi phút sau, cửa thư phòng mở ra, tôi lập tức bật dậy. Kết quả, tôi lại thấy bố mình đang thân thiết vỗ vai Hoắc Từ, nét mặt vô cùng hài lòng: “Chuyện của hai đứa, bác đồng ý.”

Tôi đứng ngây ra. Hả? Nhanh vậy sao? Không có chi phiếu, không có khảo nghiệm, không có màn phản đối tình yêu nào hết sao?

Vừa lên xe, tôi đã lập tức quay sang tra khảo: “Bố em nói gì với anh vậy?” Hoắc Từ nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến tôi cũng bất giác ngồi thẳng lưng: “Tôi nói với bác ấy… Con sẽ dùng tất cả những gì mình có để đối xử tốt với Nghi Y.”

Tim tôi khẽ rung lên. Nghe thì đơn giản thật, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm động đến vậy. Chỉ là… tôi vẫn cảm thấy hai người đàn ông này chắc chắn còn âm mưu chuyện gì khác và đã thống nhất giấu tôi.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Lại là Thẩm Duật Hành. Đúng là âm hồn bất tán!

【Được lắm Triệu Nghi Y. Em thật sự dẫn hắn về gặp bố mẹ rồi à? Em đoán xem nếu cô chú biết hắn làm nghề gì thì còn đồng ý không? Đây là do em ép tôi. Tiệc đính hôn ngày mai, em cứ chờ đấy.】

Đọc xong tin nhắn, tôi chỉ muốn ném luôn điện thoại qua cửa sổ. Tên này rõ ràng sắp phát điên rồi, không đạt được mục đích thì quyết tâm kéo tất cả xuống nước.

Tôi lập tức gọi cho đội an ninh của buổi tiệc, nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại ba lần: “Tuyệt đối không được cho Thẩm Duật Hành với Kiều Nhiễm vào!”