Chúng tôi đi vào một căn phòng rộng lớn ở cuối hành lang. Ánh nắng chiều xuyên qua lớp cửa kính sát đất, trải đầy căn phòng bằng thứ ánh sáng mềm mại. Trên tường treo kín ảnh chụp vùng Tây Bắc, bên cạnh còn đặt đủ loại thiết bị đạp xe chuyên nghiệp.
Có người kinh ngạc hỏi: “Chủ tịch còn thích đạp xe à?”
Dư Duyệt đứng trước bức tường ảnh, ánh mắt lặng lẽ dừng lại thật lâu: “Trước đây anh tôi từng trải qua một khoảng thời gian rất tồi tệ. Một người anh em cùng cha khác mẹ đột nhiên xuất hiện, tranh giành tài sản với anh ấy. Khi đó anh ấy suy sụp rất lâu. Sau này anh bắt đầu đạp xe, rồi dần dần vực dậy.”
Dư Duyệt nhìn những bức ảnh, giọng nói rất nhẹ: “Những năm gần đây, mỗi năm anh ấy đều dành thời gian đi một chuyến tuyến 318. Từ đầu đến cuối chưa từng đổi. Anh ấy nói… đó là con đường hành hương của mình.”
Tim tôi bỗng thắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh đi.
Buổi tối, tiệc sinh nhật được tổ chức ngoài vườn náo nhiệt, nhưng tôi lặng lẽ quay trở lại căn phòng trưng bày kia. Ánh mắt chậm rãi lướt qua từng bức ảnh trên tường: hoang nguyên, bãi đá, núi tuyết… tất cả đều quen thuộc đến mức khiến lòng người đau nhói.
“Chị.” Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp. Tôi khựng lại. Giọng nói ấy lại vang lên lần nữa, mang theo hơi lạnh của đêm tối: “Chị… còn định trốn nữa sao?”
Tôi chậm rãi quay đầu. Tạ Liễm đứng ở nơi giao nhau giữa ánh sáng và bóng tối. Anh đứng rất yên, rồi khẽ cười bất lực: “Đừng đi được không? Đúng là tôi đã mượn sinh nhật của Dư Duyệt để ép chị tới đây. Nhưng tôi bảo đảm… tôi sẽ không làm chuyện gì khiến chị khó chịu nữa.”
Anh dừng một chút: “Những ngày qua, tôi vẫn luôn rất ngoan mà.”
Tôi không nói gì. Lý trí bảo nên đi, nhưng men rượu đang thiêu rụi sự phòng bị. Tạ Liễm nhìn tôi thật lâu rồi khẽ nói: “Chị thật nhẫn tâm. Đến một lời tạm biệt cũng không để lại. Sau khi trở về, trong vòng nửa năm tôi đã giải quyết xong hết những chuyện gia đình, sau đó tôi bắt đầu tìm chị. Tôi nghĩ… chỉ cần chị còn sống trên đời này, tôi nhất định sẽ tìm được.”
Giọng anh khàn đi: “Đối với chị, những ngày tháng của chúng ta… thật sự không có chút ý nghĩa nào sao? Tại sao chị có thể bỏ tôi lại dễ dàng như vứt một con chó hoang vậy?”
Anh lại khẽ cười, một nụ cười nhạt và buồn: “Nhưng tôi tìm rất lâu vẫn không tìm thấy chị. Tôi thậm chí còn đoán chị bị bệnh nặng, rồi chị chết mất rồi. Tôi còn quay lại tuyến 318, đứng giữa vùng hoang dã mà thề: Chỉ cần chị còn sống khỏe mạnh… kiếp sau tôi làm chó hoang cũng được.”
“Tới khi tôi thật sự tìm được chị… chị sống rất tốt. Đi làm chăm chỉ, cuộc sống bình lặng… và đã kết hôn với người khác. Tôi không dám quấy rầy chị. Tôi nghĩ như vậy đã là kết cục tốt nhất rồi. Nhưng chị dường như không vui. Cho nên tôi chỉ có thể âm thầm làm vài chuyện, ví dụ như mua lại công ty của chồng chị, giúp anh ta thăng chức tăng lương.”
Tôi bỗng thấy sống mũi cay xè. Tạ Liễm nhìn tôi chăm chú: “Nhưng tối hôm biết tin chị ly hôn… tôi đã ngồi trên sofa suốt cả đêm. Sáng hôm sau liền lái xe tới đây. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ buổi sáng hôm đó, tim tôi đập đến phát đau.”
Anh tiến lại gần, ánh mắt dịu xuống: “Tôi trở thành cấp trên của chị, nhìn chị lạnh nhạt với mọi người. Nhưng rồi tôi phát hiện, chị vẫn lén nhìn con chim ngoài cửa sổ, chị vẫn lén tưới nước cho chậu lan trên bàn tôi. Cho nên tôi biết… dù chị có thay đổi thế nào, thì chị vẫn là chị.”
“Tối hôm đó là tôi mất bình tĩnh. Tôi không ngờ trong tình huống như vậy, chị vẫn có thể tỉnh táo phủ nhận mọi chuyện, thậm chí còn dọa nghỉ việc.” Anh bật cười bất lực. “Chị à… quả nhiên trước mặt chị, tôi mãi mãi chẳng có cách nào. Đừng trốn nữa được không? Cho dù không thể quay lại như trước… ít nhất cũng để tôi được ở lại bên cạnh chị.”
Căn phòng rơi vào yên lặng. Ánh trăng lặng lẽ trải dài giữa tôi và anh, mềm như lớp cát vàng trên sa mạc Gobi năm ấy. Từ đầu đến cuối, tôi không nói một lời. Chỉ có anh đứng đó, chậm rãi kể hết mọi chuyện, giống như đang trao cho tôi toàn bộ những năm tháng anh từng cô độc bước qua.
Cuối cùng, tôi cúi đầu, tháo kính xuống. Động tác rất chậm. Tôi cẩn thận gấp lại, bỏ vào túi áo. Tạ Liễm nhìn tôi không chớp mắt, ánh mắt anh thấp thoáng sự căng thẳng mà chính anh cũng không giấu nổi.
Tôi bước tới, đưa tay nắm lấy hai ve áo vest của anh. Cơ thể anh khẽ cứng lại, nhưng vẫn đứng yên, ngoan ngoãn đến mức giống như chỉ cần tôi muốn, anh sẽ để mặc tôi làm bất cứ điều gì. Tôi khẽ thở ra một hơi, sau đó dùng lực kéo anh xuống rồi kiễng chân hôn lên môi anh.
Khoảnh khắc ấy Tạ Liễm gần như chết lặng. Đôi mắt anh mở to trong thoáng chốc, giống như không dám tin chuyện vừa xảy ra. Nhưng chỉ vài giây sau, anh đã đột ngột siết chặt eo tôi, mạnh đến mức gần như muốn nghiền tôi vào lòng mình.
Nụ hôn lập tức trở nên hỗn loạn, nóng bỏng và mất kiểm soát. Tôi bị anh ép lùi từng bước về phía sau, cuối cùng ngã xuống sofa. Anh quỳ một gối trên đệm, một tay giữ sau gáy tôi, cúi đầu hôn dồn dập như người chết khát vừa tìm thấy nguồn nước. Rõ ràng vừa rồi anh còn bình tĩnh, lý trí đến đáng sợ, vậy mà chỉ một nụ hôn thôi… toàn bộ kiềm chế đều tan vỡ.
Tay tôi vòng qua lưng anh. Qua lớp áo sơ mi mỏng, tôi có thể cảm nhận rõ cơ bắp đang căng cứng và nhịp tim hỗn loạn của anh. Nụ hôn này mang theo năm năm nhớ nhung, năm năm tìm kiếm và cả năm năm không dám chạm vào nhau. Thật kỳ lạ, rõ ràng chúng tôi đã xa nhau lâu như vậy, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc chạm môi, mọi thứ lập tức trở về như cũ.
Không biết qua bao lâu, Tạ Liễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Hơi thở anh rối loạn, ánh mắt tối đến đáng sợ.
“Chị uống rượu rồi?” – Giọng anh khàn đặc.
Ánh trăng từ cửa kính rơi xuống vai tôi. Quần áo anh cũng đã xộc xệch từ lúc nào. Anh nhìn tôi thật lâu rồi thấp giọng hỏi: “Vậy… chị chắc chứ?”
Tôi không trả lời, chỉ chậm rãi đưa tay luồn vào trong áo anh. Cơ thể Tạ Liễm lập tức cứng lại, hàng mi run lên rất khẽ. Trong đôi mắt đỏ hoe ấy, từng lớp cảm xúc cuộn trào dữ dội: kinh ngạc, mừng rỡ, và cả sự khao khát đã bị đè nén quá lâu cuối cùng cũng được đáp lại.
“Chị…” – Giọng anh run khẽ. – “Tôi… có thể tham lam thêm một chút không?”
Tôi nhìn anh, rất lâu sau mới khẽ đáp: “Được.”